phuong-tien-di-hoc-cua-toi-la-xe-bus

Phương tiện đi học của tôi là xe bus

Chuyến xe bus và những con người

Lynk Rainy

Đôi lời tác giả: Tôi không biết nên bắt đầu câu chuyện này bằng cách nào, đây không giống một câu chuyện, nó giống như là những mẩu đối thoại. Sẽ không có gì quá nổi bật, không quá gay cấn hay nhiều nước mắt. Đơn giản chỉ là một câu chuyện như bao câu chuyện trong xã hội này. Đây là một lần đi xe bus của tôi, tôi đã được gặp những con người đó, và lúc này đây tôi muốn chấp bút viết nên một câu chuyện về họ, trong này tôi xin giữ lại những từ ngữ địa phương mà nhân vật đã nói, không thay đổi gì cả. Tôi không chắc là có thể khiến người đọc đồng cảm cùng nhân vật trong câu chuyện nhưng điều tôi muốn nói chỉ là: Xin đừng đọc bằng mắt mà hãy dùng cả trái tim để đọc.

Một ngày bình thường của một học sinh lớp 10 được bao quát trong ba từ ăn, ngủ và học, còn nếu rảnh rỗi thì lang thang trên các trang mạng du an vinhomes metropolis xã hội.

Và… một ngày như bao ngày bình thường khác, ít nhất là đối với tôi. Từ nhà ra trạm xe bus, cái mp3 đang play bài Forever của một ca sĩ nào đó mà tôi không nhớ tên. Tôi lẩm nhẩm hát theo.

Phương tiện đi học của tôi là xe bus, và tôi thích đi xe bus. Thích cái cách xe bus đi lòng vòng, thích được ngồi gần cửa sổ ngắm nhìn mọi vật bên ngoài dù đó là những đoạn đường mà tôi đã đi qua nhiều lần, đối với người khác sẽ trở nên nhàm chán. Nhưng với tôi thì không, mỗi ngày tôi đều phát hiện ra một điều lý toa m3 vinhomes metropolis thú trên đoạn đường quen thuộc đó. Cảnh vật hôm nay làm tôi nhớ đến câu nói của một nhân vật mà tôi đã đọc trong một câu chuyện, tôi nhớ người con gái đã hỏi chàng trai rằng: “Anh ơi, tại sao trên đường không có cỏ?”. Và anh đã trả lời cô rằng: “Trên đường không có cỏ vì con người không muốn cỏ cản bước chân mình.”. Có lẽ là đúng, con người bây giờ lúc nào cũng vồn vã trong cái nhịp sống quay nhanh đến chóng mặt này nên trên đường đi họ không muốn bất cứ thứ gì cản bước chân mình cả.